Mon, 01/11/2016 - 09:27 - 167 Views

Trong chuỗi hoạt động với chủ đề “Hành động Chống Lại Bạo Lực Giới” của Trung tâm Hoa Kỳ TP. Hồ Chí Minh, Phó Giáo sư- Tiến sĩ- Bác sĩ Võ Minh Tuấn, Phó trưởng bộ môn Phụ sản, trường Đại học Y Dược TP.HCM đã trình bày về sức khỏe sinh sản cho phụ nữ vào ngày 15/12/2015 vừa qua. 

Mở đầu bài trình bày, Bác sĩ Tuấn đã giúp tham dự viên phân biệt các từ ngữ, để thấy sự khác nhau giữa “STD” và “STI”. Theo bác sĩ, từ “STD” là viết tắt của cụm từ “Sexually transmitted disease”, tiếng Việt là “bệnh lây qua đường tình dục”, đó là khi một người đã có biểu hiện rõ là đang mắc loại bệnh này. Còn “STI” là viết tắt của “Sexually transmitted infection”, tiếng Việt là “sự nhiễm trùng từ các bệnh lây qua đường tình dục”, đó là khi một người bị lây nhiễm rồi, nhưng bệnh chưa phát ra ngoài, người này cứ tưởng mình vẫn khỏe cho nên họ sẽ vẫn sinh hoạt bình thường”. Chính vì vậy mà càng làm cho các bệnh thuộc loại này nhanh chóng lây lan ra cộng đồng. Ta cứ thử tính toán đơn giản như sau: Một cô có hai anh bạn tình, cô ta cảm thấy an toàn vì hai anh này hoàn toàn khỏe mạnh. Tuy nhiên, cô ta không ngờ là một anh bạn của cô đang quen hai cô gái khác, còn anh bạn kia của cô thì cũng đang có ba cô bạn tình khác. Rồi bài toán lại được tiếp tục nhân lên, các cô bạn gái đó cũng có những anh bạn tình khác… Do đó, khi có một người nhiễm bệnh thì sẽ lây sang người khác theo cấp số nhân. Ta chỉ có thể ngăn ngừa điều này khi giữ sự chung thủy, chỉ có một người bạn tình duy nhất.

Các đường lây giữa người với người qua đường tình dục thường là qua âm đạo, miệng và hậu môn. Khả năng lây truyền là do quan hệ tình dục không được bảo vệ với một người bị lây nhiễm. Nhóm nguy cơ cao gồm có: gái mại dâm, người nghiện ma túy, người đồng tính và trẻ vị thành niên. Người ta đưa trẻ vị thành niên vào nhóm nguy cơ cao vì người trẻ thường quá tin tưởng nhau mà không cần dùng bao cao su. Tác nhân gây bệnh là vi trùng, nấm và virus. Vi trùng thường gây các bệnh như: lậu, chlamydia, giang mai… Nấm candida gây bệnh trùng roi… Virus gây các bệnh: HPV, viêm gan siêu vi (Hepatitis) B, C, D và HIV.  Hiện nay, ở TP.HCM, các bệnh viện đều khám sàng lọc về HIV đối với những bệnh nhân cần phẫu thuật và đối với những sản phụ, để nhân viên y tế có cách điều trị phù hợp cho họ nếu họ bị nhiễm HIV. Tuy nhiên, chưa có bệnh viện nào có khám sàng lọc về viêm gan siêu vi C, nên có thể một bác sĩ đỡ đẻ bị lây nhiễm viêm gan siêu vi C từ nước ối của sản phụ đã bị nhiễm loại siêu vi này mà không biết.

Bác sĩ Tuấn cũng cho biết hiện nay không có một xét nghiệm tổng hợp cho mọi loại tác nhân gây bệnh, mà phải xét nghiệm riêng dành cho từng loại tác nhân. Những người trẻ sắp lập gia đình nên có xét nghiệm tiền hôn nhân. Nếu vợ chồng chung thủy với nhau, và cả hai đều không nhiễm bệnh, thì người nữ cũng không cần phải dùng thuốc ngâm rửa hoặc đặt thuốc cho thật sạch trước khi quan hệ, vì sẽ vô tình giết mất những vi khuẩn có lợi đang trú ở đó.

Đối với việc chủng ngừa (vaccine) các loại bệnh thì trẻ ở độ tuổi từ 6 đến 13 là nên được tiêm chủng nhất, vì từ 26 tuổi trở lên thì đáp ứng miễn dịch không đáng kể, không cần thiết phải tiêm chủng nữa. Vì vậy, nếu các nữ thanh niên muốn chủng ngừa HPV (để phòng ngừa ung thu cổ tử cung và các bệnh lây qua đường tình dục) trước khi kết hôn thì nên chủng ngừa trước tuổi 26.

Nhìn chung, mọi người cần hiểu biết cơ bản về sức khỏe sinh sản để nâng cao chất lượng dân số, kiểm soát bệnh ở các nhóm nguy cơ bằng cách phối hợp, tự giác và giúp đỡ. Ta cũng cần giáo dục về giới tính và tình dục an toàn cho trẻ vị thành niên. Trong các biện pháp ngừa thai, chỉ có một biện pháp có thể ngừa luôn được các bệnh lây qua đường tình dục đó là bao cao su.

Sau đó, bác sĩ chuyển sang đề tài thứ hai, đó là bạo lực gia đình. Ngày 25/11 hàng năm được Liên Hiệp Quốc công nhận là ngày quốc tế phòng chống bạo lực gia đình. Việt Nam ta cũng đã thực thi Luật phòng, chống bạo lực gia đình từ năm 2008. Là người dân, ta nên chú ý Điều 26 về “Cơ sở trợ giúp nạn nhân bạo lực gia đình”. Luật này định nghĩa: Cơ sở trợ giúp nạn nhân bạo lực gia đình là nơi chăm sóc, tư vấn, tạm lánh, hỗ trợ những điều kiện cần thiết khác cho nạn nhân bạo lực gia đình. Theo đó, cơ sở trợ giúp nạn nhân bạo lực gia đình bao gồm: a) Cơ sở khám bệnh, chữa bệnh; b) Cơ sở bảo trợ xã hội; c) Cơ sở hỗ trợ nạn nhân bạo lực gia đìnhd) Cơ sở tư vấn về phòng, chống bạo lực gia đình; đ) Địa chỉ tin cậy ở cộng đồng. Hiện nay ở TP.HCM, ngoài các cơ sở nêu trên, phụ nữ cần trợ giúp khi bị bạo lực gia đình có thể liên lạc với Hội Liên hiệp Phụ nữ tại các địa phương hoặc Hội Liên hiệp Phụ nữ TP.HCM hoặc báo Phụ nữ TP.HCM.

Lê Thị Hạnh